Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Thời điểm di chuyển bởi đức tin

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 2:19-21

“Nhưng sau khi vua Hê-rốt băng, có một thiên sứ của Chúa hiện đến cùng Giô-sép trong chiêm bao, tại nước Ê-díp-tô, mà truyền rằng: Hãy chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài trở về xứ Y-sơ-ra-ên, vì những kẻ muốn giết con trẻ đã chết rồi. Giô-sép bèn chờ dậy, đem con trẻ và mẹ Ngài trở về xứ Y-sơ-ra-ên.” (BTT)

Ai Cập không phải là quê hương của Chúa Jêsus. Đó là một nơi ẩn náu tạm thời, như đã từng dành cho con cái Y-sơ-ra-ên hơn 1800 năm trước – cho đến khi Đức Chúa Trời cho họ chuyển đi. Chúng ta không biết Giô-sép đã chăm sóc gia đình tha hương trong bao lâu trước khi Đức Chúa Trời phán với ông trong một chiêm bao khác. Vua Hê-rốt và triều đình của ông đã qua đi, cùng với mối đe dọa về mạng sống của Chúa Jêsus; đã đến lúc phải rời khỏi Ai Cập. Giô-sép biết rằng Đức Chúa Trời đang nói với mình, nên ông nhanh chóng vâng lời; dẫn gia đình trở lại Y-sơ-ra-ên với niềm tin rằng Đức Chúa Trời sẽ mở ra một chương tiếp theo cho gia đình họ.

Di chuyển, là câu chuyện lặp đi lặp lại của Kinh Thánh: Dân sự của Đức Chúa Trời tiếp tục di chuyển theo lệnh của Ngài – từ Ca-na-an đến Ai Cập, ra khỏi Ai Cập, qua đồng vắng, vào Đất Hứa, bị lưu đày, và trở về từ nơi bị lưu đày để chờ đợi Đấng Mết-si-a. Đó cũng là câu chuyện của Hội Thánh đầu tiên: luôn di chuyển, tìm kiếm cơ hội để rao truyền Phúc Âm hoặc bị tan lạc do các cuộc bắt bớ. Họ giống như Áp-ra-ham: “Bởi đức tin, Áp-ra-ham vâng lời Chúa gọi, đi đến xứ mình sẽ nhận làm cơ nghiệp: người đi mà không biết mình đi đâu. Bởi đức tin, người kiều ngụ trong xứ đã hứa cho mình, như trên đất ngoại quốc, ở trong các trại, cũng như Y-sác và Gia-cốp, là kẻ đồng kế tự một lời hứa với người. Vì người chờ đợi một thành có nền vững chắc, mà Đức Chúa Trời đã xây cất và sáng lập.” (Hê-bơ-rơ 11: 8-10)

Theo bản năng, chúng ta muốn xây một ngôi nhà và ở đó. Thường thì Đức Chúa Trời sử dụng mong muốn đó để giúp chúng ta trở nên hữu ích cho Ngài tại nơi Ngài chọn cho chúng ta, miễn là Ngài muốn chúng ta ở đó. Tuy nhiên, mọi hoàn cảnh trần gian chỉ là tạm thời. Có kỳ ở lại, có kỳ di chuyển. Chỉ có Chúa mới biết khi nào là thời điểm thích hợp. Bởi vì Ngài làm cho mọi sự hiệp lại theo đúng mục đích của Ngài, Ngài có quyền truyền cho dân Ngài ở lại cho đến thời điểm tiếp tục di chuyển. Vì vậy, chúng ta không nên gọi nơi nào là “nhà” ngoại trừ nơi mà Ngài đặt để chúng ta, và chỉ ở đó trong thời gian Ngài cho phép. Vì vậy, khi Đức Chúa Trời phán “Ở lại!”, chúng ta không nên di chuyển: khi Ngài nói, “Di chuyển!”, chúng ta không nên ở lại. Đó là đức tin.

Kính lạy Đức Chúa Trời của thời gian và không gian. Con cảm tạ Chúa vì kỳ hạn của con nằm trong tay Ngài và Ngài biết thời điểm và nơi chốn thích hợp cho mọi việc và mọi người. Xin Chúa tha thứ cho con khi con chỉ ở tại nhà mình; khi con chỉ tập trung vào sự thoải mái của riêng mình dù Ngài truyền bảo con phải di chuyển; khi con tự ý di chuyển mà không có sự chỉ dạy của Ngài. Xin hãy giúp con thỏa lòng trong những hoàn cảnh và sự thay đổi mà Ngài cho phép, để chỉ tiến đến những cánh cửa Ngài mở cho con trong sự bình an và không bao giờ hoảng sợ, để thực hành đức tin khi con tuân theo sự chỉ dạy của Ngài. Nhân danh Chúa Jêsus. Amen!

Chuyển ngữ: Ban Phiên dịch HTTL. Sài Gòn
Nguồn: Word@Work

Là Hội Thánh Tin Lành đầu tiên tại Sài Gòn, trực thuộc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, được thành lập năm 1920.
Sứ mệnh Hội Thánh:
“TẤT CẢ VÌ NGƯỜI CHƯA ĐƯỢC CỨU”

© 2022. Bản quyền thuộc về Hội Thánh Tin Lành Sài Gòn