Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Kiêu ngạo thuộc linh là phạm thượng

Kinh Thánh: Ma-thi-ơ 23:5-12

“Họ làm việc gì cũng cố để cho người ta thấy, mang cái thẻ bài da cho rộng, xủ cái tua áo cho dài; ưa ngồi đầu trong đám tiệc, thích ngôi cao nhứt trong nhà hội; muốn người ta chào mình giữa chợ, và ưng người ta gọi mình bằng thầy! Nhưng các ngươi đừng chịu người ta gọi mình bằng thầy; vì các ngươi chỉ có một Thầy, và các ngươi hết thảy đều là anh em. Cũng đừng gọi người nào ở thế gian là cha mình; vì các ngươi chỉ có một Cha, là Đấng ở trên trời. Cũng đừng chịu ai gọi mình là chủ; vì các ngươi chỉ có một Chủ, là Đấng Christ. Song ai lớn hơn hết trong các ngươi, thì sẽ làm đầy tớ các ngươi. Kẻ nào tôn mình lên thì sẽ bị hạ xuống, còn kẻ nào hạ mình xuống thì sẽ được tôn lên.” (BTT)

Khi Chúa Jêsus vạch trần sự giả hình của người Pha-ri-si, Ngài không chỉ lên án tội lỗi. Ngài cũng đang huấn luyện các môn đồ cách hành xử khi họ trở thành những người lãnh đạo Hội Thánh (1 Phi-e-rơ 5:1-4). Mở rộng thêm trong lời dạy của Ngài về sự giả hình (trong Ma-thi-ơ 6:1-18), Chúa Jêsus giải thích rằng động cơ thúc đẩy hành vi của những người này là lòng kiêu ngạo. Họ khao khát được mọi người ngưỡng mộ và sử dụng “sự thánh thiện” cũng như địa vị xã hội để nuôi dưỡng niềm khao khát được chấp nhận. Đi cùng với địa vị là quyền kiểm soát người khác.

Nhưng “sự thánh thiện” của họ hoàn toàn chỉ là bề ngoài. Họ yêu thích những biểu tượng bên ngoài cho thấy rằng họ tôn trọng luật pháp (thẻ bài da là những hộp da nhỏ buộc vào cánh tay hoặc trán – cách giải thích Phục Truyền 6:4-9 theo nghĩa đen); xủ cái tua áo cho dài thể hiện sự thánh thiện của họ (mặc dù Dân số ký 15:39 nói ý nghĩa của những chiếc tua là để nhắc nhở người đeo rằng họ có xu hướng dễ phạm tội); và những lời chào xã giao tôn vinh giới lãnh đạo tôn giáo. Tất cả những thứ bề ngoài này đều được các nhà lãnh đạo tôn giáo khắt khe và muốn kiểm soát người khác xem là loại “trang phục quyền lực” của họ.

Danh hiệu là thứ có sức cám dỗ. “Ra-bi” tương đương với “bác sĩ” hoặc “thầy”. Tuy nhiên, danh hiệu không chỉ được sử dụng như một mô tả về công việc của người nào đó, mà còn là lời khẳng định về thẩm quyền thuộc linh. Tương tự, “Cha” hoặc “người dạy” đã trở thành những từ ngữ đầy quyền lực. Kinh Thánh không phản đối việc dùng những từ này để chỉ trách nhiệm trong chức vụ (1 Cô-rinh-tô 4:15-17) nhưng tuyệt đối không được dùng chúng để tôn cao người phục vụ và điều khiển người được dạy dỗ. Làm như vậy là phạm thượng vì điều đó đặt người phục vụ vào vị trí của Đức Chúa Trời.

Cách chữa bệnh kiêu ngạo là gì? Ăn năn, đúng; nhưng nếu không có điều gì khác thay thế cho thói quen tìm kiếm sự tán thành của công chúng, thì người đó sẽ không thay đổi được. Thuốc giải duy nhất cho chất độc của sự kiêu ngạo phạm thượng là phục vụ hy sinh. Thay vì làm việc công khai để được con người chấp nhận, hãy làm việc âm thầm mà người khác không nhìn thấy để Đức Chúa Trời đẹp lòng (Cô-lô-se 3:22).

Cách của Chúa Jêsus là chúng ta làm việc chăm chỉ để phục vụ Ngài và làm vinh hiển Ngài, chứ không phải tôn cao chúng ta. Thật vậy, mục đích của từng nếp sống Cơ Đốc phải là làm vinh hiển danh Chúa. Khi tìm kiếm sự tán thưởng và công nhận của công chúng, chúng ta không chỉ kiêu ngạo mà còn phạm thượng. Nếu bạn thực sự muốn tôn cao Chúa, hãy ăn năn việc thể hiện bản thân và chọn phục vụ âm thầm.

Lạy Đức Chúa Trời là Cha, con cảm ơn Ngài về tấm gương của Chúa Jêsus, Đấng chọn phục vụ người khác chứ không để người khác phục vụ mình. Con ăn năn vì đã làm thất bại công việc Ngài thực hiện trong con – khi tìm cách để mọi người biết đến, tìm kiếm sự chấp thuận, địa vị và quyền lực đối với người khác. Xin tha thứ cho con và giúp con phục vụ cách hy sinh và âm thầm, hầu cho Đấng Christ được vinh hiển. Nhân danh Chúa Jêsus. A-men.

Chuyển ngữ: Ban Phiên dịch HTTL. Sài Gòn
Nguồn: Word@Work

Là Hội Thánh Tin Lành đầu tiên tại Sài Gòn, trực thuộc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, được thành lập năm 1920.
Sứ mệnh Hội Thánh:
“TẤT CẢ VÌ NGƯỜI CHƯA ĐƯỢC CỨU”

© 2022. Bản quyền thuộc về Hội Thánh Tin Lành Sài Gòn