Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Chúa Jêsus biết khi mọi người cần Ngài

Kinh Thánh: Mác 5:30-34

“Tức thì Đức Chúa Jêsus tự biết có sức mạnh đã ra từ mình, bèn xây lại giữa đám đông mà hỏi rằng: Ai đã rờ áo ta? Môn đồ thưa rằng: Thầy thấy đám đông lấn ép thầy, thầy còn hỏi rằng: Ai rờ đến ta? Ngài nhìn xung quanh mình để xem người đã làm điều đó. Người đàn bà biết sự đã xảy đến cho mình, bèn run sợ đến gieo mình dưới chân Ngài, tỏ hết tình thật. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hỡi con gái ta, đức tin con đã cứu con; hãy đi cho bình an và được lành bịnh.” (BTT)

Không cần phải tưởng tượng nhiều mới nhận ra sự khác biệt giữa đụng và “chạm”. Việc thỉnh thoảng vô tình đụng phải ai đó chỉ là sự bất cẩn; nhưng một cái chạm có chủ ý của một người mù, một người yêu, hoặc một người mẹ đối với con mình là điều đặc biệt. Điều quan trọng không phải là khoảnh khắc tiếp xúc vật lý, mà là ý nghĩa của nó. Chúa Jêsus dù bị nhiều người chen lấn và xô đẩy nhưng vẫn biết khoảnh khắc người phụ nữ đưa tay ra để chạm vào Ngài, và lý do tại sao cô làm vậy. Cô tin rằng nếu như cô có thể chạm vào áo của Ngài, thì cô sẽ được chữa lành (Mác 5:27-29). Và cô đã được lành.

Cho dù Chúa Jêsus đang thực hiện sứ mệnh quan trọng đầy lòng thương xót là đến với bé gái sắp chết; cho dù người cha đối diện áp lực là phải trở về với đứa bé kịp thời; cho dù áp lực từ đám đông cản đường (Mác 5:21-24), nhưng Chúa Jêsus vẫn dừng lại khi người phụ nữ mắc căn bệnh mãn tính, khốn khổ bởi chứng rong kinh trong nhiều năm và cách chữa trị không hiệu quả, chạm vào áo của Ngài (Mác 5:25-27). Cô có đức tin nơi Chúa Jêsus đến nỗi dám vượt qua đám đông. Cô phớt lờ sự ô uế về mặt lễ nghi, là điều đã khiến cô trở thành một người bị xã hội ruồng bỏ (Lê-vi ký 15:19-28), bởi vì cô nhận ra rằng chính Chúa Jêsus là ánh sáng nơi cuối đường hầm của cô (Giăng 9:5). Đức tin của cô rất đơn sơ và tuyệt đối. Chúng ta biết như thế bởi vì cô đã bày tỏ bằng hành động. Và Chúa Jêsus không chỉ chữa lành cho cô mà còn ban cho cô sự bình an của Ngài (Giăng 14:27).

Mác tiếp tục kể về những người muốn đáp ứng Chúa Jêsus bằng đức tin (và các môn đồ vẫn không hiểu ý Ngài!) Trong phân đoạn này, sự thờ ơ của những người theo Ngài trái ngược hoàn toàn với niềm tin mạnh dạn của người phụ nữ bị bệnh. Khi Chúa Jêsus hỏi: “Ai đã rờ áo ta?”, Ngài muốn nhấn mạnh vào “ai” hơn là “đã rờ”. Chúa Jêsus muốn xác định người cần đến Ngài, sau đó xác định người đó với các môn đồ của Ngài. Đây là một bài học quan trọng khác trong quá trình đào tạo họ trở nên sứ đồ; họ cần biết rằng ngay cả trong một đám đông lớn, Chúa Jêsus vẫn kéo từng cá nhân đến với chính Ngài (Lu-ca 15:3-7). Họ không được lãnh đạo Hội Thánh như một phong trào quần chúng gồm những tín đồ thiếu hiểu biết. Họ phải là những người chăn Hội Thánh của những cá nhân (Giăng 10:3-4) được Chúa Jêsus biết đến, những người tin cậy Ngài với cả cuộc sống của họ (I Phi-e-rơ 5:2).

Ngày hôm nay cũng vậy. Nhiều người sẽ có “trải nghiệm thoáng qua với tôn giáo”. Hầu hết mọi người sẽ cầu nguyện khi vấn đề đủ lớn hoặc trở nên sùng đạo hơn để phù hợp với văn hoá gia đình trong đám cưới hoặc đám tang. Ít có người nào tin rằng Chúa Jêsus là câu trả lời cho mọi điều trong cuộc sống của họ, nhưng những người nào tin sẽ được ban thưởng dư dật. Đức tin của chúng ta nơi Chúa Jêsus sẽ khích lệ những người khác nắm lấy tất cả những gì Ngài ban cho. Tại sao chúng ta lại xấu hổ trước những người có lòng nhiệt huyết vượt quá các quy ước tốt đẹp của chúng ta? Phải chăng là vì chúng ta đã quên mất cảm giác bị lạc lối đến nỗi tha thiết được tìm thấy; cảm giác tuyệt vọng đến nỗi tin rằng Chúa Jêsus là hy vọng duy nhất?

Lạy Chúa kính yêu! Cảm ơn Chúa về sự sốt sắng mạnh dạn của những ai tìm đến Ngài trong mọi tình huống. Xin Chúa tha thứ cho con vì con biết mình là người không sẵn sàng tin cậy Ngài trong mọi sự. Xin Chúa giúp con thấy rằng Ngài đã làm mọi điều cho con, để con có thể mạnh dạn tiếp tục tìm đến Chúa Jêsus, và khích lệ những người khác cũng nắm chặt Ngài. Nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ. Amen.

Chuyển ngữ: Ban Phiên dịch HTTL. Sài Gòn
Nguồn: Word@Work

Là Hội Thánh Tin Lành đầu tiên tại Sài Gòn, trực thuộc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, được thành lập năm 1920.
Sứ mệnh Hội Thánh:
“TẤT CẢ VÌ NGƯỜI CHƯA ĐƯỢC CỨU”

© 2024. Bản quyền thuộc về Hội Thánh Tin Lành Sài Gòn