Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Người bạn của con trai

Sau một vài bài Thánh ca quen thuộc, vị mục sự quản nhiệm chầm chậm đứng dậy, bước lên bục giảng và giới thiệu sơ lược về một người mà ông quen biết từ thuở thiếu thời. Và rồi một ông lão bước lên bục để nói chuyện.

“Có một người cha, đứa con trai và người bạn của nó cùng vượt Thái Bình Dương trên một chiếc tàu. Bỗng dưng một cơn bão thình lình xuất hiện, kéo phăng mọi thứ ra xa bờ. Những cơn sóng bạc đầu dữ dội đến nỗi người cha vốn là một thủy thủ dày dạn kinh nghiệm không thể nào giữ vững chiếc tàu … và thế là cả ba cùng bị sóng biển cuốn vào đại dương.”

Ông lão ngập ngừng đôi chút, nhìn hai thiếu niên đang ngồi dưới kia, chúng có vẻ rất thích thú với câu chuyện của ông. Ông tiếp tục: “Người cha, vốn là người bơi rất giỏi, nên ông có thể bơi trở lại con tàu. Ông chụp lấy sợi dây cứu sinh … và bây giờ, ông phải đưa ra một lựa chọn hết sức đau đớn, đó là quăng đầu dây cho ai, con trai mình hay là bạn của nó? Ông chỉ có vài giây để quyết định mà thôi.

Người cha biết rằng con mình đã là một Cơ Đốc nhân, đã tiếp nhận Chúa vào đời sống; còn bạn nó là người chưa tin Chúa. Tuy đau đớn tột cùng, nhưng không thể chần chừ trước dòng nước đang chảy xiết kia, ông phải thực hiện quyết định của mình cách nhanh chóng. Trong khi người cha thét gọi con “Cha yêu con vô cùng, con trai của cha!” thì ông lại quăng sợi dây về phía đứa bạn nó. Lúc ông kéo đứa trẻ kia cập vào tàu, thì cũng là lúc con trai ông đã biến mất sau những đợt sóng cồn giữa đêm tối mịt mù. Thân xác nó chẳng bao giờ tìm lại được.”

Lúc đó, hai thiếu niên ngồi ngay trước bục giảng hết sức chú ý vào câu chuyện và chờ đợi nghe tiếp câu chuyện của ông. Ông tiếp tục, “Người cha biết rằng con trai mình sẽ bước vào cuộc sống đời đời với Chúa Giê-xu, và ông cũng không thể chịu đựng nỗi suy nghĩ rằng đứa bạn của nó sẽ bị hư mất đời đời nơi hỏa ngục vì một đời sống không có Chúa. Vì thế, ông quyết định hy sinh đứa con trai của mình. Tình yêu của Đức Chúa Trời thật vĩ đại và Ngài đã làm một việc tương tự như thế cho tất cả chúng ta.”

Nói rồi, ông bước xuống và về chỗ ngồi với một bầu không khí im lặng bao trùm cả Hội Thánh. Sau khi buổi nhóm kết thúc, hai đứa thiếu niên nọ chạy lại bên ông. Một đứa bắt đầu nói rất nhã nhặn: “câu chuyện của ông thật cảm động, nhưng cháu không nghĩ câu chuyện thật sự xảy ra, rằng có người cha nào lại chấp nhận bỏ con mình mà cứu ngưới khác với hy vọng sẽ đem người kia về tin nhận Chúa.”

Ông lão liếc nhìn xuống cuốn Kinh Thánh mới tinh của cậu bé, được bao bọc kỹ càng và trả lời: “Thế là cháu đã hiểu được vấn đề rồi đó.” Một nụ cười xuất hiện trên gương mặt ông lão, và ông lại nhìn hai cậu bé, “nó có vẻ không thực tế cho lắm, phải không?” Nhưng hôm nay, ta đứng lên chỉ để nói với mấy cháu rằng câu chuyện đó cho ta một ý nghĩa về việc Đức Chúa Trời đã ban Con Một của Ngài cho ta. Ông dừng lại một chút rồi tiếp, “Và mấy cháu biết đó, ta chính là người cha trong câu chuyện còn Mục sư quản nhiệm của các cháu chính là bạn của con trai ta.”

Suy gẫm:
Bạn có bao giờ hy sinh điều gì của bản thân mình để đem người khác về với Chúa không?
Bạn suy nghĩ gì về những người thân yêu của bạn vẫn chưa tin nhận Chúa?
“Lòng Đức Chúa Trời yêu chúng ta đã bày tỏ ra trong điều nầy: Đức Chúa Trời đã sai Con Một Ngài đến thế gian, đặng chúng ta nhờ Con được sống. Nầy, sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Đức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta.” I Giăng 1:9-10 (Bản TTHĐ)

Nguồn: “TIN VÀ SỐNG” – Mục sư N.H.V

Là Hội Thánh Tin Lành đầu tiên tại Sài Gòn, trực thuộc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, được thành lập năm 1920.
Sứ mệnh Hội Thánh:
“TẤT CẢ VÌ NGƯỜI CHƯA ĐƯỢC CỨU”

© 2022. Bản quyền thuộc về Hội Thánh Tin Lành Sài Gòn