Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Có Chúa ở cùng là có phước

Vợ chồng chúng tôi là Trương Công Thạnh (sinh năm 1953) – Trương Thị Học (sinh năm 1956) xin chia sẻ hành trình đức tin của chúng tôi trong những năm tháng bước theo Chúa Giê-xu.

Gia đình của tôi theo Phật giáo, gia đình anh thì tin Chúa Giê-xu – đạo Tin Lành. Chúng tôi được sinh ra và lớn lên cùng quê, ở thị xã Bồng Sơn, tỉnh Bình Định. Nhà của chúng tôi cách nhau khoảng 70 mét. Chúng tôi học chung trường trung học, có tên là Tăng Bạt Hổ, anh học trên tôi năm lớp.

Cha mẹ của hai chúng tôi là bạn bè của nhau, cũng có lúc hùn vốn cùng làm ăn với nhau nữa. Vì anh là học sinh giỏi của trường, nên mẹ tôi nhờ anh dạy kèm cho tôi. Từ đó chúng tôi biết và thân nhau. Cho đến mùa hè năm 1972, chúng tôi chính thức bày tỏ tình cảm với nhau.

Khi gia đình tôi biết được sự tình của chúng tôi thì chống đối kịch liệt. Một trong những lý do quan trọng nhất khiến gia đình tôi không ủng hộ tình cảm của chúng tôi là vì anh theo đạo Tin Lành. Gia đình tôi cho rằng ấy là đạo bỏ ông bỏ bà, đạo ngoại quốc. Do vậy, gia đình tôi công khai chống đối với gia đình anh, còn tôi thị bị bắt bớ dữ dội… Ròng rã suốt sáu năm bị ngăn cấm và chống đối nhưng chúng tôi vẫn cố gắng liên lạc với nhau bằng thư viết tay, thỉnh thoảng gặp nhau khi có cơ hội.

Cảm tạ ơn Chúa vì Ngài đã nghe lời khẩn nguyện của chúng tôi, thương xót và đáp lời cầu xin của chúng tôi. Đến đầu năm 1978, ba mẹ của tôi cho phép chúng tôi kết hôn với nhau, nhưng mẹ tôi không tham dự. Chỉ có ba tôi và bà ngoại của tôi đứng ra tổ chức lễ cưới cho chúng tôi. Ngài đã cảm động gia đình bên chồng và tôi được đón tiếp trong tình yêu thương ấm áp của gia đình Cơ Đốc, không hề trách móc về những lời nói xúc phạm mà ba mẹ tôi đã nói ra trong lúc nóng giận trước kia.

Những ngày đầu trong gia đình mới, vợ chồng chúng tôi sống trong cảnh khó khăn, thiếu thốn mọi bề. Những điều đó không làm cho chúng tôi cảm thấy rằng mình nghèo khó vì chúng tôi có Chúa và có nhau. Niềm vui Chúa ban cho chúng tôi trong hôn nhân khi bé trai đầu tiên chào đời. Rồi tám năm sau gia đình tôi rộn ràng hơn với bé gái thứ hai, món quà quý do Chúa ban. Chúng tôi chỉ nương cậy nơi Chúa để vui sống với nhau, cùng nhau chăm sóc và dạy các con sống theo Lời Chúa.

Lòng chúng tôi vui mừng và biết ơn Chúa cứ tăng thêm theo tháng ngày khi nhìn thấy các con khôn lớn, ngoan hiền, tập tành thờ phượng Chúa và hầu việc Ngài. Tôi thầm nguyện với Chúa rằng: Ngài là Chúa tôi, trừ Ngài ra tôi không có phước gì khác. Rồi cũng đến ngày các con của chúng tôi lần lượt lập gia đình với người cùng niềm tin trong Chúa. Thật chúng tôi ngợi khen Ngài vì đã ban cho chúng tôi một dòng dõi thánh để dâng lên cho Ngài.

Sự cầu nguyện là bí quyết giúp chúng tôi vượt qua mọi trở lực trong cuộc sống để cứ trung tín theo Chúa cho đến ngày nay. Từ việc nhỏ đến việc lớn trong gia đình, chúng tôi trình dâng cho Chúa qua sự cầu nguyện để Ngài dẫn dắt và giúp đỡ vì hơn ai hết, Ngài biết rõ chúng tôi sẽ như thế nào. Mọi sự chúng tôi có là do Chúa ban cho, mọi sự chúng tôi còn là do Chúa gìn giữ. Đời sống đức tin của chúng tôi đôi lúc cũng bị chao đảo, nhưng ơn thương xót của Ngài lớn hơn nan đề của chúng tôi. Ngài dùng những hoàn cảnh để dạy dỗ chúng tôi.

Vào khoảng đầu học kỳ một của năm học 1988-1989, trường tôi tổ chức đi khám sức khoẻ định kỳ cho tất cả các giáo viên. Bác sĩ cho biết có 3 giáo viên có vấn đề về phổi, trong đó có tôi. Ba giáo viên được chuyển đến bệnh viện Hồng Bàng (ngày nay là bệnh viện Phạm Ngọc Thạch) để chụp hình phổi, xét nghiệm máu và đàm, rồi thử lao tố. Họ hẹn một tuần sau sẽ có kết quả. Suốt tuần lễ đó, tôi cầu nguyện thiết tha với Chúa vì tôi biết sức khoẻ có vấn đề, tôi ăn năn và xưng ra tội lỗi của mình với Ngài. Tôi xin Chúa tha thứ cho sai phạm của mình và cứu giúp. Rồi đến ngày đi lấy kết quả xét nghiệm, bác sĩ bảo rằng tôi không có bị bệnh, còn hai giáo viên kia phải điều trị bệnh lao phổi. Khi tôi trở về trường trình hồ sơ khám bệnh cho ban Giám hiệu, họ lấy làm ngạc nhiên. Tôi nói với họ: Chúa đã chữa lành bệnh cho tôi. Tuy nhiên, họ nói chắc có sự nhầm lẫn… Trong khi vài giáo viên khác thì cho rằng gia đình tôi có người nhà làm bác sĩ nên mới có kết luận là không có bệnh… Thật ra vì họ chưa biết quyền năng chữa bệnh của Chúa nên mới nói như thế. Cảm tạ ơn Chúa vì Ngài chữa lành bệnh cho tôi cách kỳ diệu, tôi không hiểu hết ơn yêu thương của Ngài.

Hiện tại vợ chồng tôi sống rất thoả lòng trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời, Đấng đã yêu và quan phòng cả gia đình của chúng tôi. Riêng tôi, tôi dâng tấm lòng này cho Chúa vì Ngài đã tìm và cứu rỗi linh hồn tôi. Biết rằng có Chúa trong đời thì chúng tôi có tất cả mọi điều mình cần để sống đẹp lòng Ngài. Có Chúa ở cùng là phước hạnh lắm thay. Hằng ngày, chúng tôi luôn cầu nguyện cho các con cháu, dòng dõi hậu tự của chúng tôi luôn giữ lòng trung tín với Chúa và bước theo Chúa Giê-xu trọn đời.

Những câu Kinh Thánh mà chúng tôi yêu thích sẽ thay cho lời kết,

“Tôi đã xin Đức Giê-hô-va một điều, và sẽ tìm kiếm điều ấy. Ấy là tôi muốn trọn đời được ở trong nhà Đức Giê-hô-va, để nhìn xem sự tốt đẹp của Đức Giê-hô-va, và cầu hỏi trong đền của Ngài. Vì trong ngày tai họa, Ngài sẽ che khuất tôi trong đền của Ngài, giấu tôi nơi kín mật của trại Ngài; Cũng sẽ đỡ tôi lên trên một hòn đá.” – Thi thiên 27:4-5.

Quý độc giả thân mến! Nhìn vào thiên nhiên thì chúng ta nhận biết có Đấng Tạo Hoá. Bạn sẽ cầu xin và tìm kiếm điều gì từ Chúa, là Đấng đã dựng nên mình, ban sự sống cho mình? Lý do duy nhất chúng ta tìm kiếm Đức Chúa Trời là Ngài là Đấng ban mọi phước lành. Hãy tìm kiếm Chúa để bạn “nhìn xem sự tốt đẹp của Đức Giê-hô-va”, được sự cứu rỗi, tha tội và sự sống đời đời.

Muốn thật hết lòng!

Bài làm chứng của bà Trương Thị Học – tín hữu HTTL Chi hội Sài Gòn

Là Hội Thánh Tin Lành đầu tiên tại Sài Gòn, trực thuộc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, được thành lập năm 1920.
Sứ mệnh Hội Thánh:
“TẤT CẢ VÌ NGƯỜI CHƯA ĐƯỢC CỨU”

© 2022. Bản quyền thuộc về Hội Thánh Tin Lành Sài Gòn