Skip to content Skip to sidebar Skip to footer

Ai là Vua ?

Kinh Thánh: Đa-ni-ên 4:29-37

29 Khi khỏi mười hai tháng, vua đi dạo trong hoàng cung Ba-by-lôn, 30 thì cất tiếng mà nói rằng: Đây chẳng phải là Ba-by-lôn lớn mà ta đã dựng, bởi quyền cao cả ta, để làm đế đô ta, và làm sự vinh hiển oai nghi của ta sao? 31 Lời chưa ra khỏi miệng vua, thì có tiếng từ trên trời xuống rằng: Hỡi vua Nê-bu-cát-nết-sa, đã báo cho ngươi biết rằng: Ngôi nước đã lìa khỏi ngươi. 32 Ngươi sẽ bị đuổi khỏi giữa loài người, sẽ ở với thú đồng; sẽ bị buộc phải ăn cỏ như bò, rồi bảy kỳ sẽ trải qua trên ngươi, cho đến khi ngươi nhận biết rằng Đấng Rất Cao cai trị trong nước của loài người, và Ngài muốn ban cho ai tùy ý. 33 Trong chính giờ đó, lời nói ấy đã ứng nghiệm cho vua Nê-bu-cát-nết-sa, vua bị đuổi khỏi giữa loài người; ăn cỏ như bò; thân thể vua phải thấm nhuần sương móc trên trời, cho đến tóc vua cũng mọc như lông chim ưng, móng vua thì giống như móng loài chim chóc. 34 Đến cuối cùng những ngày đó, ta đây, Nê-bu-cát-nết-sa, ngước mắt lên trời, trí khôn đã phục lại cho ta, và ta xưng tạ Đấng Rất Cao. Ta bèn ngợi khen và làm sáng danh Đấng sống đời đời, uy quyền Ngài là uy quyền còn mãi mãi, nước Ngài từ đời nọ đến đời kia. 35 Hết thảy dân cư trên đất thảy đều cầm như là không có; Ngài làm theo ý mình trong cơ binh trên trời, và ở giữa cư dân trên đất; chẳng ai có thể cản tay Ngài và hỏi rằng: Ngài làm chi vậy? 36 Trong lúc đó, trí khôn phục lại cho ta, ta lại được sự vinh hiển của ngôi nước ta, sự oai nghi chói sáng trở lại cho ta; những nghị viên và đại thần ta lại chầu ta. Ta lại được lập lên trên ngôi nước, và sự uy nghi quyền thế ta càng thêm. 37 Bây giờ, ta, Nê-bu-cát-nết-sa, ngợi khen, tôn vinh, và làm cả sáng Vua trên trời; mọi công việc Ngài đều chân thật, các đường lối Ngài đều công bình; và kẻ nào bước đi kiêu ngạo, Ngài có thể hạ nó xuống.

Câu gốc: “Bây giờ, ta, Nê-bu-cát-nết-sa, ngợi khen, tôn vinh, và làm cả sáng Vua trên trời; mọi công việc Ngài đều chân thật, các đường lối Ngài đều công bình; và kẻ nào bước đi kiêu ngạo, Ngài có thể hạ nó xuống” (câu 37)

Câu hỏi suy ngẫm:

-Sau những ngày bị đuổi ra khỏi loài người, chuyện gì xảy ra cho Vua Nê-bu-cát-nết-sa?

-Khi ấy, ông đã dùng những danh xưng, lời lẽ nào để nói về Chúa?

-Với bạn, Đức Chúa Trời là Chúa của ai?

Qua nhiều lần chứng kiến những việc xảy ra với Tiên tri Đa-ni-ên cùng các bạn của ông, Vua Nê-bu-cát-nết-sa đã nhìn biết Đức Chúa Trời của họ là “Đức Chúa Trời của các thần, là Chúa của các vua”, là Đấng tỏ những điều bí mật ra cho tôi tớ Ngài (Đa-ni-ên 2:46-47), là Đấng giải cứu tôi tớ Ngài (Đa-ni-ên 3:28). Tuy nhiên, qua phân đoạn Kinh Thánh hôm nay, ta thấy Vua Nê-bu-cát-nết-sa đã tiến đến một bước nữa trong sự nhận biết Đức Chúa Trời.Sau những thành công vang dội, cả xứ được bình an và thịnh vượng, và dù qua giấc chiêm bao được Chúa cảnh báo đừng lên mình kiêu ngạo, nhưng khi một mình dạo chơi trong hoàng cung nguy nga, Vua Nê-bu-cát-nết-sa vẫn không chiến thắng được lòng tự mãn về chính mình: “Đây chẳng phải là Ba-by-lôn lớn mà ta đã dựng, bởi quyền cao cả ta, để làm đế đô ta, và làm sự vinh hiển oai nghi của ta sao?” (câu 30). Vua chẳng còn thấy Chúa là Vua trên muôn vua nữa, mà chỉ thấy “ta” và “ta”, chỉ thấy mình là vua cao nhất. Thế rồi hết thảy những lời tiên tri cảnh báo của Chúa cho vua đều ứng nghiệm: ông bị đuổi khỏi loài người (câu 32). Nhưng hết thời điểm ấy, ông được Chúa phục hồi (câu 34). Lần đầu tiên, ông nhận ra “hết thảy dân cư trên đất”, không loại trừ ông, yếu đuối và bất lực, “thảy đều cầm như là không có” (câu 35).

Lần đầu tiên ông nhận biết và thuật lại những gì Chúa đã làm cho chính ông. Đức Chúa Trời của những quan cận thần người Hê-bơ-rơ giờ đây đã không chỉ là của riêng họ nữa. Ngài là “Vua trên trời” (câu 37). Đây không phải là lần đầu tiên ông xưng nhận Chúa là Vua (xem Đa-ni-ên 2:47), nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên ông thật sự nhận biết Ngài là Vua các vua, không ngoại trừ ông.Chúng ta vẫn thường hát, “Ôi Chúa, Đấng con cần luôn, khi vui hay buồn. Đời con nếu ra ngoài Chúa, hư hỏng, luông tuồng”, thế nhưng trong thực tế cuộc sống, những buồn vui trong cuộc đời chúng ta có sự hiện diện của Chúa hay không?

Chúng ta vẫn thường ca, “Đời đời vinh quang quy thuộc Đức Chúa Trời tôn thánh”, nhưng khi vinh quang đến, chúng ta thường nghĩ gì và làm gì? Điều quan trọng trong sự nhận biết Chúa không phải chỉ ở môi miệng là đủ nhưng phải để vị Vua của chúng ta là Đấng thực sự có quyền trong những quyết định, những chọn lựa từng sự việc trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Đã khi nào bạn bị thất bại nặng nề vì kiêu ngạo vỗ ngực xưng tên chưa?

Thất bại đó dạy bạn điều gì về sự nhận biết Chúa?

Lạy Chúa, xin giúp con khiêm nhường nhận biết bản thân con “yếu đuối, nghèo ngặt, đui mù,” nhưng có Ngài, con “làm được mọi sự”, để con luôn nhờ cậy Chúa và dâng vinh hiển xứng đáng cho Ngài, Vua của cuộc đời con.

● Đọc Kinh Thánh trong ba năm: II Các Vua 9:30 – 10:17

Nguồn: Bài Học Kinh Thánh Hằng Ngày

Là Hội Thánh Tin Lành đầu tiên tại Sài Gòn, trực thuộc Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, được thành lập năm 1920.
Sứ mệnh Hội Thánh:
“TẤT CẢ VÌ NGƯỜI CHƯA ĐƯỢC CỨU”

© 2022. Bản quyền thuộc về Hội Thánh Tin Lành Sài Gòn