Câu hỏi: Em thấy có những người đã tin Chúa nhưng vẫn còn uống tiết canh và ăn những cục huyết trong các món ăn ở nhà và ở ngoài quán? Vậy, người tín hữu Tin Lành có nên ăn huyết không?
Trả lời:
Cơ Đốc nhân không nên ăn huyết vì đó là điều Chúa cấm kỵ. Tuy nhiên, để hiểu rõ thêm lý do tại sao người tín hữu Tin Lành không nên ăn huyết dù ở dạng thức tiết canh hay huyết đã nấu chín, chúng ta hãy trở về với lời dạy của Kinh Thánh.
Kinh Thánh Cựu Ước lẫn Tân Ước đều dạy Cơ Đốc nhân không được ăn huyết.
Trong Cựu Ước, lệnh cấm đầu tiên của Kinh Thánh về việc tiêu thụ huyết (máu) nằm ở Sáng Thế ký 9:3-4. Tại đây, Đức Chúa Trời phán với Nô-ê rằng:
“Bất cứ loài vật nào di chuyển và có sự sống đều dùng làm thức ăn cho các con. Ta ban cho các con mọi vật ấy như Ta đã ban rau cỏ xanh cho các con. Nhưng các con không được ăn thịt còn máu, tức là còn sự sống.” (Bản Hiệu Đính)
Tiếp nối lệnh cấm đó, quy định trong Sáng Thế ký 9:4 sau này đã được nhắc lại trong Luật pháp Môi-se. Sách Lê-vi ký 17:14a đã đưa ra lý do đằng sau mệnh lệnh này: “vì sanh mạng của mọi xác thịt, ấy là huyết nó; trong huyết có sanh mạng.” Phần Kinh Thánh này truyền tải hai sự thật quan trọng. Thứ nhất, huyết là thiêng liêng vì nó được xem là biểu tượng của sự sống. Trong cuốn sách Holiness to the Lord: A Guide to the Exposition of the Book of Leviticus của mình, học giả Allen Ross giải thích rằng: “Khi huyết đổ ra, sinh mệnh đã được phó dâng.” Thứ hai, trong hệ thống dâng tế lễ, huyết (vốn chứa đựng sự sống) chính là phương cách để chuộc tội cho người dâng tế lễ đó.
Dựa trên hai lý do nầy, chúng ta có thể thấy tại sao huyết của động vật lại là một hình bóng phù hợp (dù chưa toàn hảo) cho của lễ sinh tế cuối cùng, mà chỉ duy nhất huyết của Đức Chúa Giê-xu Christ, Con Đức Chúa Trời mới thực sự xóa bỏ được tội lỗi (tham chiếu Hê-bơ-rơ 9:22; 10:4; 1 Giăng 1:7). Đó là lý do huyết được xem trọng và kính sợ, chứ không thể coi như một thứ gì đơn thuần chỉ để ăn.
Trong Tân Ước, cũng có một đoạn Kinh Thánh khác cần xem xét. Trong Công vụ các Sứ đồ 15, một vấn đề đã nảy sinh trong Hội Thánh đầu tiên liên quan đến những điều kiện cần thiết để được cứu rỗi. Tuy nhiên, ở câu 29, “anh em phải kiêng ăn của cúng thần tượng, huyết, thú vật chết ngột, và chớ tà dâm; ấy là mọi điều mà anh em khá kiêng giữ lấy vậy.” Từ bối cảnh lịch sử này, chúng ta nên hiểu lời đề nghị của các lãnh đạo tại Giáo Hội Nghị Giê-ru-sa-lem, các tín hữu ngoại bang nên kiêng ăn huyết là một nỗ lực nhằm duy trì sự thông công giữa những Cơ Đốc nhân đến từ các nền văn hóa khác nhau.
Như vậy, tầm quan trọng của huyết như nguồn mạch sự sống không chỉ qua các con vật hiến tế của dân Chúa thời xưa, mà còn qua chính Con Một của Ngài, Đấng đã đổ huyết mình trên thập tự giá vì tội lỗi chúng ta. Việc “tiêu thụ” huyết duy nhất được Đức Chúa Trời cho phép chính là sự tiếp nhận mang tính biểu tượng mà chúng ta thực hiện vào mỗi Chúa Nhật đầu tháng qua nước nho, thứ đại diện cho huyết của Chúa Jêsus (Ma-thi-ơ 26:27-28; Mác 14:23-24).
Sau này, Phao-lô có đề cập đến các quy tắc về ăn uống và ngày lễ, cũng như tôn trọng quyền tự quyết theo lương tâm của mỗi cá nhân (tham chiếu Rô-ma 14:14-16). Lương tâm của mỗi người là một điều thiêng liêng, và chúng ta không được phép hành động ngược lại với Lời Chúa (xem thêm 1 Cô-rinh-tô 8:7-12 và Rô-ma 14:5).
Nói tóm lại, dù việc ăn huyết không còn là vấn đề nóng hổi, nhưng cách giải quyết của Hội Thánh xưa vẫn là bài học quý giá. Khi đối mặt với những tranh luận từ quan trọng đến thứ yếu, chúng ta cần noi gương Giáo Hội Nghị Giê-ru-sa-lem: ưu tiên lòng yêu kính Chúa trên mọi vấn đề.
Người tin Chúa chết hỏa táng có được không? Tại sao được, tại sao không?…
Giáng Sinh đến gần, ai trong chúng ta cũng mong chờ những món quà ý…
Để chuẩn bị tấm lòng đón chào mùa Giáng sinh năm 2025, vào Chúa nhật…
Em có thắc mắc muốn chia sẻ, Cơ Đốc nhân có được tập Yoga hoặc…
Chào bạn, Người không tôn giáo còn được gọi là người vô thần. Họ theo…
Kinh Thánh: Giăng 21:24-25 “Ấy chính là môn đồ đó làm chứng về những việc…