Kinh Thánh: Giăng 21:1-3
“Rồi đó, Đức Chúa Jêsus lại hiện ra cùng môn đồ Ngài nơi gần biển Ti-bê-ri-át. Việc Ngài hiện ra như vầy: Si-môn Phi-e-rơ, Thô-ma gọi là Đi-đim, Na-tha-na-ên nguyên ở thành Ca-na, trong xứ Ga-li-lê, các con trai của Xê-bê-đê và hai người môn đồ khác nữa nhóm lại cùng nhau. Si-môn Phi-e-rơ nói rằng: Tôi đi đánh cá. Các người kia trả lời rằng: Chúng tôi đi với anh. Các người ấy ra đi xuống thuyền, nhưng trong đêm đó, chẳng được chi hết.” (BTT)
Đây hẳn là khoảng thời gian khó khăn đối với các môn đồ. Thói quen sinh hoạt hằng ngày với Chúa Jêsus không còn nữa, và mục đích sống mỗi ngày của họ cũng trở nên mơ hồ. Dù Chúa Jêsus thỉnh thoảng có hiện ra với một vài người trong số họ, nhưng rõ ràng cuộc sống của họ không còn giống như xưa. Họ sẽ sống thế nào khi không có sự hỗ trợ thực tiễn và ủng hộ tài chính từ nhóm người theo Chúa? Vì thế, Phi-e-rơ quyết định phải làm điều gì đó. Ông nói rằng mình sẽ đi đánh cá. Ít ra thì ông và các anh em kia vẫn biết cách đánh cá … hoặc họ nghĩ như vậy.
Dù từng có kinh nghiệm đánh cá, nhưng suốt đêm họ không bắt được gì. Không có con cá nào để chứng tỏ công sức họ đã bỏ ra. Cuộc đánh bắt ấy thất bại, kế hoạch riêng của họ không thành công. Họ không vâng theo một trong những mạng lệnh của Chúa Jêsus; đó là cách con người thường làm để thoát khỏi cảm giác trống trải mơ hồ, nhưng họ thất bại. Việc nhiều người đồng ý với kế hoạch của Phi-e-rơ không có nghĩa đó là một kế hoạch hay. Họ vẫn chẳng bắt được gì – và đã phí cả một đêm thức trắng.
Khi không thấy điều gì xảy ra, nhiều người cho rằng lên kế hoạch hành động sẽ lấp đầy khoảng trống. Nhưng khoảng trống trong đời sống các môn đồ là do Chúa Jêsus để lại. Không điều gì hay ai có thể thay thế được Ngài. “Làm điều gì đó” không thể lấp đầy sự trống trải ấy, họ cần Chúa truyền mạng lệnh và sai đi. Thường thì Đức Chúa Trời làm nhiều việc trong tấm lòng chúng ta hơn chúng ta tưởng trong những giai đoạn yên lặng, trong kỳ nghỉ sa-bát, trong những lúc nghỉ dưỡng, hoặc những khi chờ đợi tiếng phán của Chúa. Những gì chúng ta làm trong khoảng thời gian đó thể hiện bản chất và mức độ tin cậy Chúa của chúng ta. Chúng ta có sẵn lòng chờ đợi Ngài trong yên lặng không? Ca Thương 3:26 chép: “Thật tốt cho người trông mong và yên lặng đợi chờ sự cứu rỗi của Đức Giê-hô-va.” Chúng ta có đồng ý không? Nếu có, hãy thể hiện đức tin qua sự cẩn thận chờ đợi – cho đến khi Chúa truyền cho chúng ta bước tới.
Lạy Đức Chúa Trời là Đấng thực hiện mục đích đúng thời điểm, con cảm tạ Ngài vì sự yên lặng của Ngài giúp con học biết chờ đợi trong đức tin, thay vì vội vã lấp đầy những khoảng trống trong cuộc đời. Xin tha thứ cho con vì đã không tận dụng những kỳ Sa-bát (những khoảng dừng) mà Ngài ban cho để giúp con tươi tỉnh và lắng nghe tiếng Ngài. Xin dạy con phân biệt giữa sự thôi thúc của Ngài để con bước tới, với những ham muốn xác thịt phát xuất từ sự chán nản khiến con hành động vô ích. Nhân danh Chúa Jêsus Christ. A-men.
Chuyển ngữ: Ban Phiên dịch HTTL. Sài Gòn
Nguồn: Word@Work
Kinh Thánh: Giăng 21:15-17 "Khi ăn rồi, Đức Chúa Jêsus phán cùng Si-môn Phi-e-rơ rằng:…
Hỏi: Tại sao sứ đồ Phao-lô cho rằng tình yêu thương lại cao trọng hơn…
Kinh Thánh: Giăng 21:12-14 "Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy lại mà ăn. Nhưng không…
Kinh Thánh: Giăng 21:8-11 "Các môn đồ khác đem thuyền trở lại, kéo tay lưới…
Kinh Thánh: Giăng 21:4-7 "Đến sáng, Đức Chúa Jêsus đứng trên bờ, nhưng môn đồ…
Kinh Thánh: Giăng 20:30-31 "Đức Chúa Jêsus đã làm trước mặt môn đồ Ngài nhiều…